Bắc Nhịp Trái Tim
23 Jun 2016 | Kim Chi - Minh Mẫn - Phương Lan - Trọng Nhân

Notes - Bắc Nhịp Trái Tim

Bắc nhịp trái tim kì 138 – Nước mắt

Cả nhà ơi, sau đây là list bài hát đã sử dụng trong chương trình và các yêu cầu âm nhạc trong tuần qua.

1. Ước mong có nhau – Song Giang

2. Xin còn gọi tên nhau – Siu Black

3. Đêm đom đóm – Đại Nhân

4. Because you live – Jesse McCartney

5. Rehab – Rihanna

6. Một thoáng hương tình – Hồng Ngọc

7. Nước mắt – Phương Uyên

8. Tình khúc – Đức Tuấn

9. Cry on my shouder

 

——

“Đừng khóc nữa, nước mắt chỉ nên dành cho những điều đáng khóc mà thôi…”

 

Em nhớ mãi câu nói này, một ngày xưa lắm, khi chúng mình còn là hai người mới yêu nhau, anh đã khuyên em như thế. Em là người dễ khóc, nước mắt không biết ở đâu ra mà nhiều đến thế. Mỗi khi buồn, ngồi một mình, hoặc phiền muộn điều gì, em hay khóc. Giận ai, bực tức ai điều gì, em cũng khóc; thậm chí khi say, em cũng thường bật khóc. Anh hay bảo, em ít nói, nhưng mọi lời nói của em được trả bằng những giọt nước mắt. Cũng vì nước mắt mà mình quen nhau, vì anh thấy sự yếu đuối trong em đằng sau vẻ mặt bình thản vô tư bên ngoài. Vậy đó, mà sao khi mình chia tay, em đã ko thể khóc…

 

Ngày ấy, em yêu anh nhiều lắm, nhiều đến cả những khi nhìn thấy anh đi bên cạnh người khác, nhìn thấy anh dành tình cảm cho ko chỉ riêng mình em, em chỉ biết im lặng. Em còn nhớ những lúc ấy, em đã chạy về một mình trong mưa, giấu nước mắt của mình vào nước mưa, cảm giác như mọi niềm yêu thương nơi em chỉ như những giọt nước mong manh, cứ thế rơi xuống, vỡ tan…

 

Ngày ấy, em nghĩ anh là duy nhất, em chỉ khóc cho riêng anh, vì anh thôi, đến nỗi nước mắt em cứ thế cạn dần theo 4 năm quen nhau. Và khi quyết định ra đi, em đã không thể khóc được nữa. Nước mắt em đi hoang nơi nào mà khi anh ôm chặt lấy em nói lời xin lỗi, em lại có thể lạnh lùng, dứt khoát được như thế. Em còn ko tin mình có thể dửng dưng trước những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt anh, những điều đáng giá muộn màng ấy, sao em vẫn ko khóc được nữa, hả anh? Em đã khác nhiều với em của ngày hôm qua mất rồi, phải ko anh?

Bây giờ, mỗi khi nhớ lại câu nói ngày xưa ấy, em ko biết nên buồn hay vui, vì điều đáng khóc của em đã ko còn là anh nữa…

(Cho người xưa)

KERDI

 

——–

Từ nhỏ nó đã như chú chim non sống trong sự bao bọc của gia đình cho đến ngày nó phải bước ra cuộc sống để tự lấp. Đó là năm lớp 12 gia đình nó phải chuyển vào Bình Phước sinh sống . Nó không còn sống cùng ba mẹ nữa mà phải sống tự lập phải bước vào đời với những kĩ năng sống it ỏi .Nó như con chim sổ lồng tự do bay nhảy . Nó không cần phải quan tâm đến cái này cái kia nữa, nó không cần học bài và có thể tự do đi chơi với bạn nó tuỳ thích .Dòng đời đã quấn nó vào những cuộc chơi game từ ngày này qua ngày khác , rồi những lấn cúp học để đi chơi nó dần bước vào con đường hư hỏng lúc nào mà nó ko hề hay biết . Tất nhiên là kết quả học tập nó giảm sút 1 cách trầm trọng , một kết quả tệ nhất từ trước tới giờ . Kết thúc học kì 1 là 1 chuỗi dài những điểm số tệ hại . Mọi người nhìn nó bởi những con mắt trách móc và không bằng lòng . Về nó , nó dường như mất phương hướng không biết phải làm gì và làm như thế nào nữa . Nó được nghỉ tết trở về nhà với những thất vọng của ba me . Nó cũng buồn lắm chứ , cái nó cần giờ là sự động viên của mọi người chứ ko phải là thại độ không bằng lòng của mọi người . Nó càng chán nản và không muốn làm điều gì nữa cho đến ngày cuối năm nó gọi điện về chúc tết ông bà nội . Nó kể cho nội nghe tất cả , tất cả những gì xảy ra với nó . Vừa kể nó vừa khóc , những giọt nước mắt mặn chát chứa đựng biết bao nỗi ân hận của 1 đứa con lạc đường . Bên đầu dây bên kia từng giọt nước mắt của nội cũng rơi theo những lời nó nói . Nội đã khóc , nước mặt nội rơi không phải là trách móc nó mà bởi tình thương nội dành cho nó . Nó đã từng là đứa cháu rất ngoan hiền và học giỏi mà nội hết mực yêu thương . Nó cảm động lắm , nó cảm thấy có lỗi có lỗi rất nhiều với nội . Nó tự nhủ phải đứng dậy và phải bước đi trên đôi chân của mình . Nước mắt của nội đã làm nó thức tỉnh hay chính là tình cảm của nội dành cho nó đã kéo nó trở về . Giờ đây nó đã chuẩn bị tốt nghiệp đại học và em nó thì đã đậu vào 1 trường đại học của tp hcm . Đó chính là món quà mà 2 anh em nó muốn dành cho nội . Con cám ơn nội về tất cả về tất cả những gì mà nội làm cho nó . Nó biết nó viết bài này thì nội cũng không nghe được  nhưng nó chỉ muốn nói 1 điều sâu tận đáy lòng nó . “ Con yêu nội nhiều lắm “ , cả ngoại nữa và gia đình mình nữa . Ngoại ơi, nội àh tết này con và em sẽ về thăm mọi người và khao mọi người 1 trầu như lời đã hứa hihih. Chúc đến nội và ngoại sức khoẻ .^^

Nguyễn Hải

———

Ngày trước, em thường để trong túi tôi 1 chiếc mùi soa thơm, để tôi lau mồ hôi vào những giờ nghỉ. Mùi hương từ chiếc khăn em chịu khó ướp bằng thứ nước hoa đặc biệt khiến tôi không thể nào quên được. Đôi lúc, nhớ em, tôi lại mang khăn ra, nghe thấy mùi hương và thấy đôi bàn tay chăm sóc của em thật gần. Chiếc khăn này, cũng thật tiện, cho những khi em tìm về vai tôi và khóc nức nở. Chiếc khăn lại nhẹ nhàng lau đi những dòng nước mắt nóng hổi, lau đi những muộn phiền trong em.

 

Chuyện tưởng chừng như mới hôm qua. Vì đã từ lâu lắm rồi, em đã không cần chiếc khăn mùi soa của tôi nữa. Em đã tự trang bị cho mình những tập khăn giấy, mềm mại và cũng thơm tho. Em thu mình vào trong và ít tâm sự với tôi hơn trước rất nhiều. Sao vậy em? Sao em lại khép kín lòng mình lại, hãy nói cùng anh đi, rồi mình sẽ cùng nhau giải quyết được mọi việc mà. Chiếc khăn giấy kia mới vô hồn và đơn điệu làm sao? Em không cô đơn đâu, vì anh luôn ở bên em đây mà. Anh lo sợ, một ngày nào đó anh không thể hiểu hết em. Sợ mình xa nhau từ những lần em đẩy anh ra như thế.

Vuthanhle

 

———–

Gửi anh!

Em, người con gái không bao giờ giận được anh, vì em yêu anh!

Tuy nhiên, em đủ tỉnh táo để hiểu rằng tình yêu chân thành và thiết tha em dành cho anh đã tạo cho anh cảm giác an toàn, rằng anh sẽ không bao giờ mất em. Anh đến bên em khi anh cần, vì anh biết em sẽ luôn lắng nghe anh chia sẻ. Anh tự cho mình quyền hờ hững với em, và quyền trách hờn em mỗi lúc em cố tỏ ra lạnh lùng, không vồn vã quan tâm anh như em vẫn thường thế.

Em lặng thầm chịu đựng, chấp nhận một mối tình hờ. Những người con gái vây quanh anh, bao nhiêu là bạn, bao nhiêu là tình nhân? Em không biết, và em cũng không muốn biết. Và anh… người con trai em yêu, tiếp tục làm đau em, lạnh lùng và vô tâm. Anh vẫn vui với những mối tình hờ của mình. Em vẫn đợi chờ trong hi vọng mong manh. Để rồi anh tự cho mình thêm quyền đưa em vào những câu chuyện của anh, chuyện về những cô gái anh chinh phục được, với những người bạn chung, của anh và em. Em đã khóc. Khóc vì anh!

 Em yêu anh, nhưng lý trí em không cho phép em tự làm đau mình thêm nữa. Cho nên… em từ bỏ anh, từ bỏ một tình yêu không dành cho em.

Mình xa nhau, anh nhé!

Cecilia

——-

 

em ah, anh cảm ơn tình cảm mà em đã dành cho anh. Chính em là người đã đến và làm cho cuộc đời anh thêm ý nghĩa. …MM,  ko biết dùng những  ngôn từ như thế nào để miêu tả nữa, anh nghĩ chỉ cần cảm nhận mà thôi. Anh hy vọng là chúng ta sẽ cùng vun đắp và gìn giữ mối tình này em nhé.

A Tùn

 

—–

Chúc cả nhà một ngày thật vui 

bacnhiptraitim

September 3rd, 2011

No Comments

Comments are closed.