Bắc Nhịp Trái Tim
23 Jun 2016 | Kim Chi - Minh Mẫn - Phương Lan - Trọng Nhân

Notes - Văn Hóa Giải Trí

Giá mà ta có thể quyết định nhớ và quên điều gì

Từ cái ngày chia tay đó, trong tim em vẫn luôn băn khoăn hai chữ “nhớ” và “quên”.

 

Trước đây, em thường nghĩ nếu có một ngày chuyện tình của chúng ta kết thúc, có lẽ em sẽ không bao giờ yêu được một người nào khác, anh chỉ cười và bảo: “chuyện đời mà em, k ai biết trước được điều gì cả”

Rồi cái ngày chia tay đã đến, tiếng chia tay k được nói ra từ cả hai đứa, nhưng tự trong lòng cả hai đã hiểu nên dừng bước để giải thoát cho nhau. Em nên đứng lại để anh bước về phía cô ấy.

 

 

Sau chia tay, 1 tháng, 2 tháng, 3, rồi 4…..em cứ đếm, đếm mãi và giờ là 2 năm tròn trĩnh cho cái nỗi đau đang dần hóa thành sẹo này. Uh thì từ nhớ nhiều đến mức da diết, khó thở, đau nhói rồi sang chấp nhận dần dần sự mất mát này. Em không như những cô gái khác, cố gắng bỏ hết mọi thứ liên quan tới anh để mau chóng đẩy anh ra khỏi cuộc đời này. Em muốn sự lãng quên nó đến một cách từ từ, chậm rãi, vì em nghĩ làm như vậy con tim em nó mới thích nghi dần với nỗi đau này. Tại sao cứ phải ép bản thân quên đi điều mình không thể, ép mình quên đi những kỉ niệm hạnh phúc, những đau khổ cơ chứ? Em nhận thấy càng cố gắng quên anh, em lại càng dằn vặt và cào xé trái tim mình thôi. Em còn điên hơn khi lại sợ rằng em quên anh.

 

 

Em sợ có ngày em k còn quan tâm được anh theo cả tư cách một người em gái, một người bạn, em sợ nếu em quên anh, anh có lãng quên em không? Không còn bên nhau nữa, nhưng em cũng còn tham lam lắm, em muốn anh vẫn giữ em một góc nào đó trong tim của anh, với tư cách là một đứa em gái như anh mong muốn cũng được. Xa nhau nhưng đừng lãng quên nhau anh nhé, lãng quên đối với một cô gái như em nó nghẹn ngào lắm. Giữa nhớ và quên cũng khó mà phân biệt được. Bởi lẽ, trong tình yêu, nhớ hay quên còn phụ thuộc vào bản thân ta đang muốn nhớ hay quên. Người ta thường nói, thời gian có thể xóa nhòa tất cả, nhưng vết thương quá lớn, tình yêu quá lớn, thì bao nhiêu là đủ để quên đi người ta luôn nhớ và mong mỏi được nhớ?

 

 

Em nghĩ rồi cũng sẽ có ngày em xác định được, em nên nhớ hay quên anh. Nhưng bản thân em mong sẽ là cả hai anh à. Nhớ của em, sẽ là kỉ niệm đẹp về anh, nhớ như nhớ một người anh trai. Còn quên, em cũng chỉ sẽ quên những nỗi đau giữa hai chúng ta. Nhớ và quên như vậy, nhẹ nhàng và hạnh phúc hơn nhiều anh nhỉ? 

 

Thư của thính giả giấu tên gửi về cho kỳ "Nhớ và quên". 

 

=== 

 

Người ta thường hỏi rằng “ làm sao để quên đi 1 người”??? … Nhưng nếu bỗng một buổi sáng ngủ dậy mọi ký ức ngày hôm qua của Ta và người ấy đều biến mất, Ta chẳng còn nhớ chút gì về một nụ cười 1 ánh mắt mà Ta đã từng yêu, Khi ấy Ta gọi là “quên” hay là “ đánh mất”.

 

 

Buổi sáng chủ nhật đầu tiên của tháng 6 tròn 1 năm về trước, Ta tình cờ gặp Người qua 1 buổi cà phê cùng bạn bè. Một nụ cười thay cho cái chào xả giao đơn giản, khi ấy Ta chưa từng nghĩ sẽ có 1 ngày Ta lại đi nhớ quay quắt nụ cười ấy hay có 1 ngày Ta lại tìm mọi cách để quên, để xóa nụ cười ấy ra khỏi tim ta. Ký ức của Người trong Ta là 1 ký ức về 1 tình yêu đẹp, một tình yêu đúng nghĩa ban đầu mà Ta được nhận và cho đi, là những phút giây hạnh phúc ngỡ chỉ có duy nhất Người mới mang lại. Nhưng Tình yêu đẹp không đồng nghĩa với 1 kết thúc đẹp, ở cái tuổi Ta đã đi qua 27 mùa phượng nở, có nhiều thứ quan trọng hơn chi phối tác động đến tình yêu giữa 2 con người. Mọi thứ cứ ngổn ngang, để Ta cũng phải ngổn ngang đi trên con đường 2 chiều quen thuộc “quên và nhớ”.

 

 

Giờ đây, Ta chẳng có lý do nào để nhớ về Người, nhưng  nếu bảo quên thì Ta không dám. Dù gì đó cũng là 1 ký ức đẹp. Tự nhủ rằng có những nỗi nhớ được tạo thành từ những thói quen thì cũng có những thói quen làm ta vơi đi nỗi nhớ.Ta và Người Ai rồi cũng sẽ tìm được hạnh phúc của riêng mình, khi ấy Ta lại toàn tâm vào việc yêu một người khác có những ký ức khác đẹp hơn, nhưng hãy cứ để những gì đã qua là 1 kỷ niệm, giữa 2 chiều nhớ quên ta chọn cách chẳng nhớ nhiều hay cũng chẳng quên hết về Người.

 

Thư của thính giả lethithuy…..

 

=== 

 

Cứ vậy, từng ngày qua, anh yêu thương, lo lắng, che chở cho em. 

 

…anh đi xe một mình qua đoạn đường dài, về với em, chỉ để ngồi bên cạnh, nhìn em khóc, nhè nhẹ lau nước mắt rồi lại chọc em cười…Anh nói "không muốn em phải khóc một mình!"  …từng đêm anh hát em nghe, nghe em huyên thuyên những câu chuyện không đầu không cuối cho đến khi chỉ còn nghe thấy tiếng em thở nhè nhẹ trong điện thoại, chỉ để biết chắc rằng em đã ngủ say.

 

 

..trong mỗi tin nhắn em nhận được, thì chữ "em" luôn được viết đầy đủ là "e-m" còn chữ "anh" chỉ được viết tắt với chữ cái "a"

 

…mỗi ngày anh gọi em dậy học bài, nhắc em ăn cơm, bắt em đi ngủ đúng giờ. Em hay chọc "anh giống mẹ em nhỉ?". Anh chỉ cười "Hay quá ha!"

 

…anh cùng em đi nhà thờ, chở em đi lòng vòng quanh phố phường, đưa em qua những nơi em thích…

 

 

Anh khác với những người con trai em đã từng gặp. Ừ thì anh có tình cảm với em. Nhưng chưa bao giờ anh hỏi về quá khứ của em, rằng em đã từng yêu ai? rằng tại sao lại chia tay? Anh không tấn công vồ vập, cũng không bắt em trả lời bất cứ điều gì về tình cảm của mình. Anh c
ũng không thắc mắc "em thích mẫu người thế nào?"  – những câu hỏi quen thuộc của bất cứ người con trai nào cũng muốn biết về cô gái mình yêu thương. Anh không quan tâm hay sợ nhắc lại quá khứ của em? nhưng có phải chính vì vậy lại khiến em cảm thấy thoải mái khi bên anh?

 

Từng ngày trôi qua, em như bị cuốn theo những yêu thương âm thầm của anh. Mỗi khi anh nhắc đến chuyện tình cảm, em gắt gỏng, né tránh, thậm chí coi đó như một câu chuyện đùa. Nhưng tại sao, em vẫn để bàn tay mình được lấp đầy bởi những ngón tay mạnh mẽ của anh? Tại sao em vẫn cảm thấy thật ấm áp khi được anh ôm thật chặt, dù ngay sau đó lại ngai ngùng đẩy anh ra. 

 

 

Em như con nhím xù lông, né tránh, tự vệ, và làm đau người đối diện.. Giờ thì chắc em đã làm đau anh nhiều lắm, phải không anh? Nếu em cứ vô tâm, vô tình thì anh sẽ không thương em nữa đâu. Nếu em cứ cộc lốc, khó chịu, giận dỗi vô cớ thì rồi anh cũng sẽ bỏ mặc em thôi phải không anh?

 

Em sợ yêu thương, sợ cả đau khổ. Đến bây giờ, em vẫn ngỡ ngàng vì nào ngờ quá khứ hằn sâu trong em đến vậy. Em không muốn làm anh buồn, không muốn làm anh đau. Em chưa đủ chín chắn, chưa đủ rộng lượng để có thể yêu thương trọn vẹn một ai đó đâu anh. 

 

Em loay hoay với những yêu thương của anh, của em. Loay hoay mãi mà chẳng tìm ra câu trả lời cho câu chuyện của mình…

 

Anh à, yêu thương rồi sẽ trôi đi, trôi về nơi nó thuộc về…

 

Thư của thính giả có nickname là "Gió".

 

==== 

 

Anh  biết không, em luôn nghĩ phải chăng mọi thứ khó khăn đến mức chúng ta phải đứt đoạn tình yêu này. Em không biết, có lẽ em là người lạc quan và luôn có niềm tin chăng? Và đó cũng là điểm khác biệt lớn nhất của chúng ta chăng? Em thấy mất niềm tin khi nghĩ đến việc 1 người nào đó đến với mình rồi khi gặp khó lại ra đi thì trái tim em còn phải chịu bao nhiêu vết cắt nữa để có được hạnh phúc thật sự dành cho em. Em nhớ rất nhiều những câu yêu thương và quyết tâm của anh khi chúng ta còn yêu và nói chuyện được với nhau. Em tiếc nuối nhiều thứ nhưng em chấp nhận điều này như 1 thử thách của cuộc sống mà em phải vượt qua dù có mất bao nhiêu thời gian và bao nhiêu nỗi buồn. Đã có những ngày em đi lang thang để nhớ lại những yêu thương của chúng ta để ru ngủ chính mình. Khi hiện tại quá phũ phàng thì đôi khi ta sẽ phải trốn vào cái bóng êm ái của quá khứ. Nỗi đau nào cũng phải vượt qua nhưng giống như chia giai đoạn vậy, khi đau quá thì trốn, lành lại 1 chút thì sẽ đối diện tiếp. 

 

 

Đêm qua em mơ thấy anh làm đám hỏi. Ám ảnh này, bao giờ thì nguôi? Anh à, tại sao chúng ta lại làm nhau đau đến như thế này? Khi em nghe bạn ấy kể rằng anh dạo này hay buồn thì em biết mình không được yếu mềm với những cảm xúc của mình nữa. Và nếu M có thể làm cho anh tin rằng em ổn thì anh sẽ đi qua chuyện này nhanh hơn… Không phải những lời nói của anh làm em từ bỏ bởi vốn dĩ em không hề tin những điều đau lòng anh nói với en. Chỉ là em thấy với nỗi buồn anh đang mang trong lòng, en không nên là 1 gánh nặng trong đó. Chỉ khi nào em ổn anh mới thật sự an lòng, em biết là như vậy. 

 

 

Em nhìn thấy những nụ cười của anh trong những bức hình mà anh nghĩ rằng em không thể nào thấy được. Em mong anh sẽ luôn mỉm cười thật lòng và vui vẻ bước trên con đường thênh thang của mình. Nhưng tim em vẫn nhói lên khi nhìn hình ảnh anh bên 1 người con gái khác, rất gần và không phải là em. Có sự thật nào khó chấp nhận hơn không? Nhưng anh biết không, những lúc en buồn và muốn có người an ủi – như trước đây anh vẫn làm với em – thì em sẽ lấy bức hình đó ra xem để tự răn đe mình đừng bao giờ phạm thêm một sự dùng dằng nào nữa. Quá đủ cho cả hai rồi mà. 

 

 

Những tháng ngày này, có đôi lần em nghĩ hay là sáng mình ngủ dậy mọi thứ sẽ khác đi… 

Phũ phàng là mình quên nhau nhanh quá… Em không muốn nhìn lại thời ta yêu ngây ngô và mãnh liệt để nhận ra hiện tại bẽ bàng. Luôn mong anh an lành, từ tận sâu trái tim mình!

 

 

Em gửi lại anh bài hát anh đã từng hát tặng em và nói rằng cảm ơn em vì em đã đến. Hôm nay em đi, liệu anh có còn cảm ơn em không anh?

 

http://mp3.zing.vn/bai-hat/Cam-On-Mot-Doa-Xuan-Ngoi-Tuan-Hung-My-Tam/ZWZ99AZC.html

 

Link nghe chương trình: http://m.tuoitre.vn/radio/detail?act=play&id=81099,Nho-va-quen

 

==== 

vanhoagiaitri

June 18th, 2013

11 Comments

11 Comments

  1. xin cuộc đơ`i đư`nq thêm một lâ`n nên nhơ´ hay quên?!

  2. Tricia Ly says:

    nghe topic nay den 5lan ma van muon nghe nua..dang tam trang nay`…

  3. sau mà đồng cảm thê Mexteur Nguyen ơi :-)

  4. rat tuyet voi.. mot dong cam suc that lang dong …lam cho long nguoi k bao gio ngui ngoa

  5. giá mà e có tkể wên , gjá mà a trở về sớm hơn , gjá mà a đừng đi , gjá mà e níu kéo , gjá mà a nkư nkững ng.k … yo e ckẳng kần ngĩ suy , gjá mà e nkư bao ng con gái ns nkớ a khj nko a nk

  6. Huy Lê says:

    Hà Nguyễn Thuong Nguyen

  7. Danh Nguyen says:

    Tinh cam ko de quen, nhung cai gi da qua hay de no thanh ky uc, de long minh thanh than va buoc tiep tren duong doi, cuoc song con nhieu dieu tuoi dep lam,

  8. Cuộc đời ngắn ngủi, nỗi nhớ quá dài.

  9. Hoàng Vy says:

    Gia nhu trong cuoc doi nay minh dung gap nhau, thi bjo se k fai fan van giua quen va nho…..

  10. oh có một bài tổng hợp vậy hay quá! mọi lần thích đoạn nào lại phải ngồi gõ lại ^^