Bắc Nhịp Trái Tim
23 Jun 2016 | Kim Chi - Minh Mẫn - Phương Lan - Trọng Nhân

Notes - Văn Hóa Giải Trí

Vài lời với thính giả Audio VHGT (From Trà My)

Mỗi lần viết một kịch bản Audio VHGT, tôi thường ngồi nhìn lại từng ngăn tủ ký ức của mình. Nhói đau là chưa đủ để diễn tả cảm giác một khi gan ruột mình bị phơi bày theo từng con chữ của một bạn thính giả nào đó… Những khoảnh cách xa lạ về quen biết hay không, mặt mũi ra sao, hiền hay dữ, hợp hay không… bị xóa nhòa bởi sự đồng cảm của những đứa con gái quá nhạy cảm và luôn tự ủ mình trong sự mạnh mẽ gắng gồng; những chàng trai luôn tự giấu cảm xúc của mình bằng câu nói: "Ổn mà" khi người ta rời tay mình mà đi. 

 

Rất nhiều kịch bản đã ra đời sau khi tôi đi qua một câu chuyện buồn hoặc một niềm vui. Câu chuyện kể về chàng trai bằng tuổi và lần gặp nhau trong bệnh viện đã bị thính giả bắt thóp và hỏi ngay bạn thân của tôi rằng: "Người M nói là ABC XYZ à?". Hay như "Dẫu không đi đến cuối con đường…" là món quà cuối cùng tôi gói ghém cho một chàng trai mà tôi biết rằng sẽ chẳng bao giờ trong cuộc đời này chúng tôi đủ bao dung cho nhau thêm một lần nào nữa. 

 

"Chọn một kết thúc" lần này cũng không là ngoại lệ. Quá nhiều cảm xúc cho một kịch bản mà tôi luôn tin sẽ làm đau chính tôi và rất nhiều người khác nữa…

 

"Chúng ta hầu hết đều biết rằng mình đang bắt đầu một câu chuyện không có kết thúc…  Chúng ta chọn cách không kết thúc ngay từ đầu, chấp nhận hạnh phúc xen lẫn với sự đau khổ; bằng lòng với nước mắt song hành cùng nụ cười; đồng thuận với việc cứa đứt tay nhau và tự ngồi băng bó…"

 

"Em chọn kết thúc này cho mình như chôn đi thời yêu thương vụng dại nhất của mình… Sẽ chẳng còn ai bắt gặp một em yêu như thế về sau…"

 

Hỏi làm sao mà viết khi mà đập vào mắt là những câu chữ như này? Và cứ đắn đo không biết nên mở đầu nó như thế nào khi mà đọc vài lá thư thì mắt đã nhòe đi… 

 

Tôi viết một kịch bản rất lâu, đó là lý do vì sao tôi rất ít khi dám đăng ký đề tài để viết. Có khi viết quá nửa rồi lại thấy không ưng và tôi ép mình phải viết lại từ đầu. Nuôi đủ cảm xúc cho một chủ đề buồn là rất khó và tôi luôn biết việc mình ép các em Trang, em Hạnh, em Lê, em Thắm nộp kịch bản đúng deadline là một cách ép chết cảm xúc của mọi người… Thế nên khung sườn chủ đề luôn được lên trước 3 tháng để mọi người tự chuẩn bị tâm thế khi bắt đầu viết. Những email: Chị ơi, em viết rồi mà cứ thấy sao sao, chị đợi em viết lại; hoặc: Dạo này em viết cứ thế nào, chị cho em ngưng 1 thời gian rồi em sẽ tươi mới lại… thỉnh thoảng lại xuất hiện khi bị khủng hoảng câu chữ. Tôi chưa bao giờ nói mỗi kịch bản Audio VHGT đều là những kịch bản hay, hoàn hảo nhưng tôi luôn biết nó được viết bằng sự cẩn trọng. Nếu có sự hời hợt và "làm chưa tới" thì chúng tôi nhận đó là sự trải nghiệm của mình chưa đủ và chúng tôi luôn mong thính giả sẽ là những người lấp đầy những lỗ hổng đó cho mình. Cái cảm giác nghe lại chương trình và thấy những rời rạc của xúc cảm là cảm giác không dễ gì chấp nhận khi sự yêu thương của mọi người dành cho Audio VHGT là quá lớn. Chị Hoài Nam là người luôn căn dặn rất nhiều điều, luôn muốn thêm cái này, bớt cái kia, sửa cái nọ để chương trình hay hơn. Công việc biên tập của chị đôi khi bị chính chúng tôi – những CTV của chị làm khó khi gửi kịch bản trễ, kịch bản không hay và chị lại phải là người gia công nó tròn trịa hơn…

 

Sau "Người đến sau" chúng tôi làm "Người đến trước" theo yêu cầu; sau "Thế giới thứ ba" chưa đề cập đến các bạn đồng tính nữ, chúng tôi thực hiện "Giới tính của tôi là…"; sau Cần Thơ, Đà Lạt, Dak Lak, chúng tôi lại đến với Đà Nẵng, Nha Trang, Hà Nội; sau ngày của chị em, chúng tôi lại làm chủ đề cho các quý ông; sau câu chuyện của những người Sài Gòn nhập cư, chúng tôi lại đến với các bạn sinh viên vừa nhập học… Rất, rất nhiều những chủ đề nối tiếp và chúng tôi cần sự đồng hành không chỉ bằng việc lắng nghe mà còn là chia sẻ của chính các bạn. 

 

Chúng tôi luôn sẵn lòng lắng nghe và giữ bí mật khi bạn yêu cầu, thật đấy :) 

 

From TM with love. 

vanhoagiaitri

October 17th, 2012

14 Comments

14 Comments

  1. Mashi Truong says:

    “Em chọn kết thúc này cho mình như chôn đi thời yêu thương vụng dại nhất của mình… Sẽ chẳng còn ai bắt gặp một em yêu như thế về sau…” Đọc mà nghe tim đau quá!

  2. Doc xog bai viet nay co le da tiep them cho minh suc manh de viet ve cau chuyen cua minh :))

  3. Yêu RadioOnline Van Hoa Giai Tri <3

  4. Tran Huyen says:

    Thich nghe giog TM va QT….LIKE

  5. Anh Trí says:

    chị TM ơi em yêu chị, hãy cố gắng làm cho chương trình ngày một hay hơn nhe, em sẽ mãi mãi là thính giả của RadioOnline Van Hoa Giai Tri <3

  6. Minh thich chu de nay, vi minh cung dang bat dau 1 cau chuyen khong co ket thuc day, e se quen du long khong muon quen

  7. Nhím Yên says:

    Nhói đau là chưa đủ để diễn tả cảm giác một khi gan ruột mình bị phơi bày theo từng con chữ của một bạn thính giả nào đó… :)
    cô My à

  8. Binh Yen says:

    Nghe radioonline để…. nhìn thấy mình trong đó để vơi bớt, để giải tỏa và tìm sự bình yên cho riêng mình.

  9. Lan Ho says:

    Lâu rồi mới quay lại Audio VHGT sau một thời gian dài đắm chìm trong công việc, vẫn là những cảm xúc đông đầy. Thanks Tran Nguyet Tra My nhiều :). Chúc em sẽ mãi luôn đồng hành với VHGT. Rất thích giọng của em.

  10. Nghe radio Audio VHGT, có khi chỉ có 1 chương trình mà em nghe hơn cả chục lần chị Mi và anh Quốc Thái à. Cám ơn báo tuổi trẻ, các anh chị vẫn ngày ngày, tuần tuần tạo dựng nên những radio thật hay giữa cuộc sống bận rộn này.

  11. Thanh Hang says:

    Cam on su no luc cua cac ban da cho minh nhung chuong trinh rat hay.

  12. Cảm ơn Radio, người nuôi dưỡng tâm hồn của rất nhiều bạn thính giả.

  13. hạt giống tâm hồn của tôi nó nảy mần từ những chương trình radio như thế này! cám ơn Audio VHGT, anh Quốc Thái, chị Hoài Nam, chị Trà My cùng những người thực hiện chương trình!

  14. Trà My này anh thấy cái giọng của em hay đó. Đôi khi thấy em nghẹn nghẹn mà lại hay. Không biết ngoài đời em thế nào nhỉ? Hy vọng một ngày nào đó được gặp em ở HN này nhé!